Nếu anh/chị đã đi 5 buổi hẹn đầu sau tuổi 50, chắc chắn đã trả lời ba câu này:
- "Anh/chị làm gì ạ?"
- "Anh/chị có mấy cháu?"
- "Quê anh/chị ở đâu?"
Không sai. Nhưng nhàm. Và quan trọng hơn — chúng không giúp anh/chị biết đối phương là ai thật sự. Chỉ biết họ có bao nhiêu đầu mục trên CV xã hội.
Tại sao ba câu ấy không đủ
Ở tuổi 50+, phần lớn CV đã đứng yên: công việc ổn định hoặc đã về hưu, con đã lớn, quê thì không đổi. Hỏi ba câu ấy anh/chị nhận được ba câu trả lời có thể đoán trước.
Điều anh/chị thật sự cần biết: người này chịu đựng cô đơn thế nào, họ nghĩ gì về chính mình sau khi cuộc đời đã đi qua phần giữa, họ có biết cười không.
Ba câu hỏi hay hơn — thử ngay buổi sau
Câu 1: "Buổi sáng Chủ Nhật của anh/chị thường như thế nào?"
Câu này nghe nhẹ, nhưng mở ra nhiều thứ. Người trả lời "em đi chợ rồi về nấu bún mọc, chiều đi thăm mẹ em ở Ba Đình" — cho anh một bức tranh đầy đủ: họ có thói quen, có mẹ còn sống, có giá trị gia đình.
Người trả lời "Chủ Nhật à? Em hay ngủ nướng đến 10 giờ, rồi xem phim đến tối" — cũng được. Không sai. Chỉ cho anh biết nhịp sống của họ là gì.
So với "anh/chị làm gì ạ" — câu này cho gấp ba thông tin.
Câu 2: "Trong vài năm gần đây, anh/chị có đọc một cuốn sách hay xem một bộ phim nào làm thay đổi suy nghĩ của mình không?"
Câu này là bộ lọc vàng. Người có đời sống nội tâm sẽ trả lời được ngay. Người không — sẽ ậm ừ. Không phán xét, nhưng anh/chị biết mình sẽ hợp hay không hợp.
Tránh hỏi "anh/chị có thích đọc sách không" — hỏi vậy ai cũng nói có.
Hỏi "có cuốn nào thay đổi suy nghĩ" — chỉ người thật có mới trả lời được.
Câu 3: "Anh/chị có sợ điều gì khi nghĩ đến 10 năm tới không?"
Câu này nghe nặng, nhưng đừng ngại dùng khi đến giữa buổi. Người 50+ đều có nỗi sợ thật — sợ sức khoẻ, sợ một mình, sợ tiền bạc, sợ con cháu xa cách, sợ chính mình lẩn thẩn.
Câu trả lời của đối phương nói với anh/chị ba điều:
- Họ có đủ chín chắn để nhận mình có sợ hãi không?
- Nỗi sợ của họ có phù hợp với nỗi sợ của anh/chị không?
- Họ có giải pháp cho nỗi sợ đó chưa, hay đang chờ ai đó cứu?
Người trưởng thành tốt sẽ trả lời thật, nhưng không nặng nề. "Em sợ sức khoẻ mẹ em. Em đang chuẩn bị bảo hiểm cho bà và thu xếp chị em luân phiên chăm. Nhưng đêm nào em cũng nghĩ đến."
Câu trả lời đó — anh/chị vừa thấy một con người đầy đủ.
Những câu nên tránh buổi đầu
- "Tình trạng tài chính của anh/chị thế nào?" — Nghe thực tế, nhưng thô. Chờ buổi 4, buổi 5 mới tế nhị đề cập.
- "Anh/chị có muốn tái hôn không?" — Áp lực quá sớm. Để cho thời gian trả lời.
- "Vợ/chồng cũ của anh/chị ra sao?" — Đã có bài riêng về chuyện này. Giữ cho buổi thứ ba.
- "Anh/chị có sống chung với bố mẹ không?" — Khá nhạy cảm ở Việt Nam. Thay vào đó hỏi "bố mẹ anh/chị còn khoẻ không?" — mềm hơn.
Kỹ thuật lắng nghe — quan trọng hơn câu hỏi
Ba câu hỏi hay cũng vô ích nếu anh/chị chỉ chờ đến lượt mình nói. Sau mỗi câu trả lời, hãy hỏi thêm một câu "cụ thể".
Ví dụ: Chị kể "em hay đi thăm mẹ sáng Chủ Nhật ở Ba Đình." Anh hỏi tiếp: "Bà thích em mang món gì nhất?" Câu hỏi cụ thể cho thấy anh đang nghe, không chỉ gật đầu.
Ngược lại: "À, vậy em hay đi thăm mẹ. Còn anh thì..." — chuyển về mình. Đó là dấu hiệu anh chưa nghe.
Khi đối phương hỏi ngược lại
Người tốt sẽ hỏi ngược. Anh/chị hỏi "Chủ Nhật của chị thế nào?", chị trả lời 2 phút, rồi chị quay sang: "Còn anh?" — Đây là dấu hiệu rất tốt.
Người chỉ trả lời mà không hỏi lại — họ hoặc đang căng thẳng quá, hoặc chỉ quan tâm đến mình. Buổi hai anh/chị sẽ rõ.
Chuẩn bị câu trả lời của mình
Trước buổi hẹn, hãy tự trả lời ba câu này cho chính mình. Viết ra một câu cho mỗi câu hỏi. Nếu anh/chị không trả lời được — đó là tín hiệu anh/chị cần một chút thời gian sống với mình trước khi tìm ai đó.
Người ta thường nghĩ hẹn hò là để "tìm" ai đó. Thật ra, hẹn hò tốt là để "được biết" bởi ai đó. Và muốn được biết, trước hết phải biết chính mình.
Bài tập tuần này
Trước buổi hẹn sắp tới, hãy chọn một trong ba câu ở trên. Đừng hỏi cả ba — quá nặng. Một câu, đặt vào đúng lúc, cuộc trò chuyện của anh/chị sẽ khác. Đối phương sẽ về nhà nghĩ: "Người này khác những người khác."
Đó là điều anh/chị muốn họ nghĩ.